Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

Lễ Song Thập

Vậy là đã được một tháng rưỡi sống ở Tân Trúc, nơi mà như cái tên, chẳng có gì ngoài trúc. 

Hai tháng trước, khi máy bay cất cánh, tôi đã nhìn xuống Hà Nội từ trên cao và nghĩ tới câu văn của Mai Thảo: "Phượng nhìn xuống vực thẳm. Hà Nội ở dưới ấy" lẫn cái xen phi ngựa băng qua con phố để lao vào một hải trình lãng mạn lừng lẫy của John Kemp trong Romance. Khoảnh khắc ấy tôi tưởng mình là một cậu trai với lòng đầy háo hức, muốn được nhanh chóng lao mình vào những chuyến phiêu lưu bất tận phía xa các chân trời. Tôi không hướng mắt tìm về phía có khu phố cổ.

Và như bao motif vỡ mộng đã cũ mèm, chuyến phiêu lưu thực tế là việc  cuốc bộ vòng quanh trường mỗi ngày trung bình 10 cây số, ăn tại căng tin rồi dạo hóng gió hồ, giặt quần áo, ở trong phòng và thỉnh thoảng ghé thăm các địa danh gọi là chợ đêm nhưng 8 giờ đã đóng cửa. Ai mà biết phía sau chân trời lại là một vùng đất bị hút chân không? 

Tôi bắt đầu mơ ngủ nhiều hơn. Những giấc mơ như thác lũ cuốn theo các khuôn mặt cùng ký ức đã bỏ lại. Tôi tỉnh dậy, tìm và nhìn chăm chú từng vết sẹo lớn bé trên cơ thể, từng vết sẹo là từng huyệt mộ, từng huyệt mộ ôm những ký ức nháo nhác gào thét không muốn bị hút rỗng. Bao giờ tôi lại có thêm một vết sẹo?

Hôm nay là Lễ Song Thập nhưng đời sống xung quanh vẫn trơ ra như ngày thường, cảm giác thời gian đã bỏ quên nơi này và chỉ có thứ duy nhất sống là đống máy móc ở khu Science Park - trái tim của cả hòn đảo. Mãi đến lúc ngồi ở sân bay tôi mới biết Đài Loan là một hòn đảo. Trước đó, phải dịch xong Hòn đảo của Arturo thì giấy tờ thủ tục sang Đài mới xuôi. Vậy là Arturo đã kéo tôi tới và cho tôi thấy nỗi cô độc êm ái của cậu khi phải sống trên hòn đảo Procida thiên đường. Những bước chân lang thang vô định qua đồng cỏ câm, bốn bề không hồi âm làm người ta cứ lịm dần trong cơn mơ mẩn chết người. Ở một nơi như thế con người chỉ còn biết cầu viện màn đêm là sinh thể vĩ đại gần gũi nhất, thế nhưng cũng như Arturo, tôi chỉ thấy lờ mờ hiện ra một túp lều phương Đông lơ lửng giữa trời.

Khi thực tại im lặng, tương lai xa xôi, quá khứ sẽ chồm dậy và buộc ta nhớ tới tồn tại của nó. Quá khứ chẳng bao giờ chết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Những con đường tình cảm

  Laurence Sterne, bằng sự thuần hậu và tấm lòng không ngừng hướng tới những niềm vui thế gian, đã vạch ra con đường tình cảm để từ ấy tạo ...