Cô thích đi dạo phố vào mùa đông, nhìn vào trong từng ngôi nhà và ngó nghiêng cách gia chủ bày biện các thứ đồ bên trong như nhìn vào những ngôi nhà của búp bê. Không khí lạnh giữ cho tóc cô tơi xốp và cơ thể lưu được mùi dễ chịu, dẫu cho lớp váy áo xếp dày tới đâu. Trên những con phố mùa đông người ta chẳng thực sự để tâm tới cô bởi họ còn mải ôm ấp cái lạnh của riêng mình, cảm giác hoà vào dòng người trong khi một tay mân mê cái bật lửa đựng trong túi áo khiến cô vừa khoan khoái vừa bồn chồn. Đó chính xác là cảm giác của một nghệ sĩ non trẻ vượt khỏi sự hiện hữu vật lý của khán giả để bước vào thế giới chỉ có y và nghệ thuật, song đôi khi vẫn vạch một lớp mây ngăn cách toan nhìn xem có còn lấy một ánh mắt đang dõi theo màn trình diễn hay không. Trong đầu cô khi nào cũng tưởng tượng về bóng dáng một người đàn ông đi cạnh và chứng kiến mọi chuyển động của cô kể từ lúc bước ra khỏi phòng. Mọi thứ cô trình diện, từ cách đi đứng, cách chỉnh trang tà váy cho đến cách nghiêng đầu đều đặt dưới giả định rằng có ánh mắt một người đàn ông đang dõi theo.
Con phố mùa đông không hẳn lúc nào cũng giữ người ta ở một trạng thái yên ả bên trong quả cầu tuyết. Quãng phố có khu dân cư thì lầm lũi trong khi quãng phố có hàng quán lại sộc mùi sự sống. Cô đi qua hàng đậu phụ và sực nhớ ra thực tại, bóng dáng người đàn ông tưởng tượng tan biến, cô lập tức sụp đổ bởi mọi nỗ lực nơi cô bất đồ trở nên vô nghĩa, từ việc cô đã nỗ lực ra sao để đặt chân tới đất nước này rồi để đứng đây đúng vào ngày ấy giờ ấy, cho tới việc chỉ vừa mới đây thôi cô còn cài một lọn tóc mai vào bên tai trái bởi như vậy trông cô sẽ nhu mì hơn. Trước khi bước ra phố, cô đã tập dượt hàng chục lần trước tấm gương hình chữ nhật nhỏ bé khốn khổ đính trên cánh một cửa tủ quần áo để chọn ra cách mình sẽ hiện ra. Cô khao khát biết bao một ánh mắt tận tâm có thể hiểu được tất tật ẩn ý nơi cô, hơn hết, ánh mắt từ một người cô cho là xứng đáng được hưởng một vẻ đẹp ở trong mơ, thứ mà chính cô cũng chỉ có thể giữ trong thời gian bằng một buổi dạo phố không quá hai giờ. Cô trở về phòng với nỗi u uất giống mọi ngày, ngày mai cô sẽ lại tưởng tượng về một bóng dáng đàn ông khác.
Nỗi khao khát một ánh nhìn và trạng thái mơ mẩn dẫn cô vào mê cung của những cuộc tình vụn vặt đầy ám muội. Ở cô có một nét duyên bẩm sinh giúp cô rất nhiều trong việc thu hút đàn ông mà gần như chẳng phải làm gì. Điều duy nhất cô cần làm là chờ họ mở lời rồi trưng ra cung cách ỡm ờ mơ hồ. Cô không mong gì nơi họ ngoài việc họ hãy ở yên đó để cùng cô xây ảo tưởng về một mối tình không thành. Cô sẵn lòng dùng họ làm nguyên mẫu cho cặp mắt đàn ông trong trí tưởng tượng, để họ được ở bên cô trong một thế giới khác chỉ mình cô biết, một thế giới bất khả chạm vào và vô nhiễm tuyệt đối. Đó là chốn lơ lửng xa xôi, nơi cô thực sự sống. Giá mà tất tật đàn ông từng theo đuổi cô đều hiểu rằng cô luôn luôn dành một chỗ cho họ, rằng ánh mắt và chuyển động của họ đều được cô ghi nhớ rồi vun đắp vào linh hồn tưởng tượng tối thượng kia, rằng chỉ có họ mới là những người đã bỏ cô mà đi. Đối với cô, đàn ông là tạo vật đẹp đẽ nhất trong khoảnh khắc họ đứng trước ngưỡng cửa của người đàn bà. Sự nam tính trong những lần đầu tiên chinh phục đầy hứa hẹn và quyến rũ - nét ấm áp trong các cử chỉ, sự vững chãi nơi cơ bắp cùng bờ vai rộng an tâm - sẽ sớm lộ ra các mầm mống huỷ diệt khi tấm màn kéo xuống và màn kịch lãng mạn chẳng ai còn muốn diễn. Chính vì thế cô quyết định sẽ đi khỏi tầm mắt họ trước khi họ biến thành kẻ man rợ rồi đem cất các mảnh đẹp đẽ cô tìm được vào thế giới kia để giúp họ bất tử như một thiên thần. Đó là cách cô nuôi hy vọng sau những đày đoạ xác thịt và nghiền nát tinh thần bên những người đàn ông. Rất nhiều khi cô nằm mơ thấy mình sinh ra là một bé trai, cũng có lúc giấc mơ là hình ảnh những cuộc ân ái giữa cô và một người phụ nữ giấu mặt, nhưng tuyệt nhiên khi cơn trống rỗng hay buồn tủi chiếm cớ, chỉ có bóng dáng đàn ông mới có thể khiến cô yên lòng. Nỗi buồn đầu tiên là nỗi buồn vào ngày người ta được sinh ra trên đời, còn nỗi buồn thứ hai với cô, là ngày cô biết mình không thể yêu thứ gì khác ngoài đàn ông. Mặc cho nỗ lực vẫy vùng hay trốn chạy, thật tâm cô luôn chờ đến ngày phán quyết, cái ngày mà cô sẽ tự nguyện quay đầu và phủ phục dưới chân một người đàn ông, đó là ngày mà lời nguyền Eva ứng nghiệm khi tuổi trẻ chẳng còn đủ sức làm tấm khiên chống đỡ. Thế rồi cô sẽ kết hôn và sinh con. Đứa trẻ sẽ bới tóc, làm quần áo cô xộc xệch và khiến lưng vô vẹo sang một bên. Theo phản xa cô sẽ nhìn quanh tìm kiếm song chỉ còn duy nhất ánh mắt vô hồn của người chồng ở đó, tán dương cho vẻ đẹp mẫu tử nhếch nhác. Chẳng còn một thế giới tưởng tượng, một ánh nhìn hào hoa hay các đường nét chuyển động ẩn ý, tất tật đã được hiến sinh cùng cái chết của tuổi trẻ kiêu ngạo.
Ngày hôm sau cô lại xuống phố, ánh nhìn tưởng tượng lần này được tạo dựng trên nguyên mẫu một người bạn học ngoại quốc mà cô biết người đó thầm thích mình bởi ngày nào cậu ta cũng tặng cô một thỏi chocolate từ lúc cô bảo mình thèm món chocolate nóng. Đó là một người đàn ông không cao ráo, bắp chân quá to còn bộ răng lại khấp khểnh. Suốt cả tháng trời cô vẫn lần lữa đưa người bạn học vào thế giới tưởng tượng của mình chỉ đến khi những thỏi chocolate xuất hiện, sự chân thành vụng về hoà với tiết đông lạnh lẽo thôi thúc khao khát tình ái nơi cô và khiến cô mủi lòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét