Một người đàn ông hỏi tôi làm sao để giữ váy không bị tốc lên giữa trời Tân Trúc lồng lộng gió. Người đó biết rõ va li tôi mang từ Việt Nam chẳng có gì ngoài váy, nhất là váy xòe và, có lẽ anh ta lo tôi sẽ phải loay hoay với đống váy bùng nhùng vào mùa đông sắp tới, mùa đông đầu tiên ở xứ này.
Dĩ nhiên tôi không trả lời, đó không phải điều đàn ông nên hỏi, nhất là những thứ thuộc phạm trù váy vóc. Tôi hỏi anh ta vì sao tò mò về chuyện đó. Anh ta rất thành thực đáp rằng sáng hôm ấy có một transguy bị gió tốc váy tơi bời đi phía trước. Người này vụng về một tay giữ tà váy một tay xách túi đồ, không quên quay ra sau bảo anh ta không được nhìn kèm nụ cười đon đả. Thế nhưng tà váy ấy thật phản trắc, mặc cho chủ nhân ra sức tóm lấy, nó vẫn khéo léo nhập vào chuyển động của gió mà tung lên. Và không ngoài dự đoán, người đàn ông này đúng là phường thô mộc, tôi nghĩ, anh ta đi tới và ân cần khuyên người kia lần sau hãy mặc quần cho khỏi gió. Đến đây tôi càng chắc chắn việc không nên trả lời thắc mắc của anh ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét